E-mail        Print        Font-size  
  • PHÒNG TRANH: QUÊ, ĐIỆU THỨC MÀU ĐIỆU THỨC THỜI GIAN

    LÊ TUẤN ANH - Hội làng. 2013. Chất liệu hỗn hợp




    Quá trình tìm kiếm, đào sâu chất liệu, các tình trạng chuyển tiếp - đã được nhiều họa sĩ hiện đại và đương đại "lưu giữ" và "phô diễn" trên tác phẩm, chủ yếu như một trải nghiệm trong lĩnh vực cảm xúc, hơn là những thực nghiệm thuần tuý kỹ thuật.

    Với một vẻ bề ngoài hấp dẫn, trong cái tưởng như "thông thường" của đề tài, của hình- sắc, vượt qua ấn tượng ban đầu ấy, người xem mới có thể thực sự đến được với tranh Lê Tuấn Anh.

    Thực ra, cách tổ chức tri giác trong tranh Lê Tuấn Anh khá lạ. Nó chơi vơi giữa "có hạn" và "vô hạn", đo được và không đo được, giữa hoàn thiện và dở dang; mạnh, rõ, không mập mờ mà khó nắm bắt. Sự ngẫu hứng ở đây, bằng một cách nào đó, dường như đã được kiểm soát.


    LÊ TUẤN ANH - Cổng làng, cổng chùa, cổng nhà. 2014. Chất liệu hỗn hợp



    LÊ TUẤN ANH - Vượt qua lũy tre làng. 2013. Chất liệu hỗn hợp


    Lê Tuấn Anh hướng tới tính phức âm của màu để đưa màu vào chuyển động.

    Nếu như Kandinsky và Klee, qua những thí nghiệm về màu - đã làm cho chúng ta phân biệt được rõ ràng thế nào là "màu / nhận thức" (=cvet) và thế nào là "màu / vật chất" (=kraska)- thì mỗi họa sĩ lại rất khác nhau ở cách hòa giải chúng*.
    Trên tranh Lê Tuấn Anh, cvet và kraska không chỉ có cùng giá trị. Sự thật là cả hai đã đồng nhất với nhau, trong một hiệu quả thấu thị, nửa thực nửa hư.



    LÊ TUẤN ANH - Bên suối. 2014. Chất liệu hỗn hợp



    LÊ TUẤN ANH - Hổ. Chất liệu hỗn hợp


    Bằng một chất liệu hỗn hợp khá độc đáo: sơn dầu phương Tây (ảo giác)- giấy dó, điệp Việt Nam- Á Đông (gián cách), Lê Tuấn Anh đã vẽ nên những cổng làng, cổng chùa, cổng nhà, gạch, gỗ, ngói rêu phong; những hoạt cảnh lễ hội, đời sống xã hội; những bố cục, ứng tấu mang tính biểu tượng - pha trộn tinh thần "thôn quê" xưa vào hương vị thời đại mới.

    * * *

    Gọi ra "tên" màu từ cấu trúc cụ thể của chúng trên bề mặt bức tranh, giờ đây, là một trong những hướng đi chính yếu của hội họa, là cách để mỗi cây đàn tâm hồn người nghệ sĩ ngân lên theo một điệu thức, một âm sắc riêng.

    Có một chút gì đó đơn độc và phiêu lưu. Song, dù thế nào thì một lối vẽ như của Lê Tuấn Anh vẫn có thể xem là một thành công**.

    Nguyễn Việt Nguyễn

    * "cvet" và "kraska" là hai từ trong tiếng Nga.

    ** Triển lãm "Phòng tranh: Quê" của Lê Tuấn Anh được tổ chức tại Trung tâm Triển lãm Mỹ thuật, Nhiếp ảnh 29 Hàng Bài, Hà Nội, từ ngày 13 đến 16 - 1 - 2015.

Share:         LinkHay.com